Mì Quảng Miền Tây — Khi Hương Vị Xứ Quảng Tìm Được Quê Hương Mới
Có những món ăn du hành từ vùng đất này sang vùng đất khác rồi tự nhiên đâm rễ, thay hình đổi dạng theo đất mới, khí hậu mới và con người mới. Đến một lúc nào đó, phiên bản mới trở nên quen thuộc đến mức người ta không còn nghĩ đó là món “ngoại lai” nữa. Mì Quảng ở miền Tây là một câu chuyện như vậy.

Sinh ra từ đất Quảng Nam miền Trung, mì Quảng theo chân những người di dân Nam tiến qua nhiều thế kỷ, dừng chân ở vùng đồng bằng sông nước và dần dần trở thành một phần không thể thiếu trong bức tranh ẩm thực của miền Tây Nam Bộ. Tại Cần Thơ hôm nay, quán mì Quảng có mặt ở khắp các con phố từ sáng sớm đến tối khuya, và người địa phương ăn mì Quảng thường xuyên như ăn hủ tiếu hay bún riêu.
Mì Quảng là gì mà đi đến đâu cũng được yêu?
Tên gọi “mì Quảng” từ lâu đã gây ra một chút nhầm lẫn thú vị: tuy gọi là “mì” nhưng sợi mì không làm từ bột mì mà hoàn toàn từ bột gạo. Sợi mì rộng và dày hơn phở, màu trắng ngà hoặc vàng nhạt tùy công thức, có độ dai vừa phải, mềm mà không bở.
Điểm đặc trưng nhất của mì Quảng so với các món bún nước khác nằm ở chỗ: nước dùng rất ít, chỉ vừa đủ thấm mặt mì chứ không chan tràn như phở hay bún riêu. Cái ít nước đó lại đậm đà gấp bội bởi được nêm nếm kỹ, sền sệt, thấm vào từng sợi mì. Húp một muỗng nước dùng mì Quảng chuẩn vị, vị ngọt xương, vị béo tôm, vị thơm của nghệ và gia vị quyện vào nhau dày và đầy đến mức không cần thêm bất cứ thứ gì.
Khi mì Quảng gặp đất miền Tây
Phiên bản mì Quảng ở Cần Thơ và các tỉnh miền Tây giữ lại những nét cốt lõi của món gốc, nhưng thêm vào đó rất nhiều thứ chỉ vùng sông nước này mới có.
Nhân mì được mở rộng đáng kể so với bản miền Trung truyền thống. Bên cạnh tôm và thịt heo quen thuộc, người miền Tây cho vào mì Quảng cá lóc thịt chắc ngọt, thịt gà rim đậm vị, trứng cút luộc vàng ươm, thậm chí cả tôm khô ngâm mềm xào thơm. Nước dùng được ninh từ xương heo kết hợp tôm khô, tạo ra vị ngọt kép vừa thanh vừa đậm đà hơn so với bản gốc.

Rau ăn kèm ở đây cũng phóng khoáng hơn nhiều. Xà lách tươi, húng quế, giá sống hoặc giá trụng, cải non, rau răm, ngò rí, hoa chuối thái mỏng và đặc biệt là hành lá thái nhỏ phủ lên trên. Tất cả xanh mướt, tươi rói, bày ra dĩa lớn để thực khách tự tay chọn lấy thứ mình thích. Đó là cách ăn rất miền Tây, không ép buộc ai theo một khuôn mẫu nhất định.
Đậu phộng và bánh đa nướng — Bộ đôi không thể thiếu
Dù đã mang nhiều màu sắc miền Tây, mì Quảng ở đây vẫn giữ nguyên hai thứ không thể bỏ đi từ bản gốc xứ Quảng: đậu phộng rang giã dập và bánh đa nướng giòn.


Đậu phộng rang thơm bùi rắc lên mặt tô, thêm chút hành phi vàng, vừa tạo mùi thơm vừa thêm độ béo nhẹ cân bằng lại vị đậm của nước dùng. Bánh đa nướng bẻ từng mảnh nhỏ bỏ vào tô, chờ nước dùng thấm vào một chút cho mềm ra nhưng vẫn còn chút giòn ở giữa. Đó là thứ kết cấu mà không có món bún hay phở nào khác có được.
Mì Quảng ở Cần Thơ — Món của mọi người, mọi buổi
Điều thú vị là mì Quảng ở Cần Thơ không bị đóng khung là món buổi sáng hay bữa chiều. Người ta ăn mì Quảng từ sáng sớm đến tối muộn, ăn một mình hoặc ăn đông người, ăn trong quán nhỏ ven kênh hay ăn trên ghe dọc sông Hậu. Tô mì giá bình dân, topping đầy ắp, không người nào bước ra khỏi quán mà còn đói.
Và khi đến Chợ nổi Cái Răng, giữa mênh mông sóng nước buổi sáng sớm, nếu bạn bắt gặp một chiếc ghe nhỏ bán mì Quảng len lỏi giữa các thuyền hàng, đừng bỏ qua. Một tô mì Quảng nóng hổi, nước dùng đậm đà, rau sống xanh mướt, ăn giữa tiếng ghe máy và mùi khói bếp sông nước là trải nghiệm mà không nhà hàng nào trong thành phố có thể tái hiện được.
Nguồn tham khảo
“Mộc mạc mì Quảng vùng biên Tân Hồng” — baocantho.com.vn
“Mì Quảng Cần Thơ thơm ngon đậm vị” — canthoriviu.vn
“Phẩm giá thoát Trung của mì Quảng” — nguoidothi.net.vn
“Lịch sử món mì Quảng” — hapinut.com




Để lại một bình luận
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.